top of page

Journal 2026: "Nấu" một cuộc đời trong mơ từ những "nguyên liệu" sẵn có trong tay

  • Ảnh của tác giả: Ly
    Ly
  • 1 thg 1
  • 8 phút đọc

Có một thời gian rất dài, mình từng nghĩ việc làm journal là chuyện gì đó quá sức mình.

Trong đầu mình, journal là thế giới dành cho những người có nét chữ đẹp, biết vẽ, ngăn bàn đầy ắp sổ xinh, bút đẹp, sticker dễ thương, là “lãnh địa” của những người sáng tạo, nhất quán, gọn gàng.

Còn mình thì lại thấy mình… chẳng giống như vậy. Thế là mình tự nhủ: “Một ngày nào đó, khi mình vẽ đẹp hơn, khi mình tìm được cuốn sổ thật ưng ý, khi cuộc sống của mình gọn gàng, chỉn chu hơn, lúc đó mình sẽ bắt đầu”.

Thay vì bắt tay vào làm, mình dành rất nhiều thời gian xem người khác làm. Mình xem cacs video với những trang giấy được vẽ hoàn hảo, nhạc nền êm dịu, layout chỉn chu đến từng chi tiết. Mọi thứ rất hoàn hảo. Và thay vì thấy được truyền cảm hứng, mình lại thấy mình… dở tệ.Mình thấy nét vẽ của mình như của con nít, quá vụng về, quá “không có gì đặc biệt” để xứng đáng xuất hiện trong một cuốn journal.

Thế là mình chờ. Nhưng thời gian thì có chờ mình đâu.

Năm 2025 cứ thế trôi đi, nhanh hơn mình tưởng. Nó đến mà không hỏi mình đã sẵn sàng hay chưa và nó rời đi cũng theo cách đó.

Những ngày cuối năm luôn mang đến cho chúng ta cảm giác khác lạ ha. Hình như đó là khoảng thời gian mà ký ức ùa về, như những thước phim chậm rãi trôi. Đó là những mảnh ghép rất nhỏ, lẩn khuất đâu đó giữa một năm bận rộn để đến những ngày cuối năm lại hiện dần, hiện dần.

Journal 2026: "Nấu" một cuộc đời trong mơ từ những "nguyên liệu" sẵn có trong tay

Khi nhìn lại 2025, điều hiện ra đầu tiên không phải là những gì mình đã làm được, mà là rất nhiều ngày dài mệt mỏi. Những kế hoạch hào hứng viết xuống rồi để đó. Những khoảnh khắc tự tin lóe lên, sau đó lại bị phủ lên bởi một lớp hoài nghi về bản thân.

Có những giai đoạn mình chất vấn bản thân quá nhiều, tự hỏi mình có thể đi đến đâu. Trong năm 2025, mình đã trải qua đủ cung bậc: có ngày vui, có ngày buồn, có ngày dở dang, có ngày hiệu quả và cũng có những ngày mình cạn năng lượng.

Thế nhưng, dù thế nào thì mỗi buổi sáng mình vẫn có mặt trong chính cuộc đời mình. Vẫn thức dậy, vẫn đi làm, vẫn xoay xở chăm lo cho gia đình, ngay cả khi mình không nhìn thấy rõ điểm đến.

Bây giờ nhìn lại, mình nhận ra đó là một dạng bền bỉ. Nó không kèm theo thành tích rõ ràng, không gắn với những dấu mốc ấn tượng, cũng không được ai nhắc tên. Nó chỉ đơn giản là khả năng tiếp tục đi tiếp, từng ngày một. Và phải đến lúc ngồi xuống nhìn lại, mình mới thấy nó tồn tại rõ ràng như vậy.

Chính cảm giác đó, vừa mệt, vừa biết mình đã không bỏ cuộc, làm mình muốn có một nơi để gom lại mọi thứ tử tế hơn một chút. Không phải để “tổng kết thành tích”, mà để nhìn lại hành trình của mình một cách nhẹ nhàng và rõ nét hơn: mình đã vui ở đâu, đã hụt hơi chỗ nào, đã lớn lên ở khúc nào, mình muốn cuộc sống của mình ra sao.

Khi nghĩ kỹ hơn về cả một năm đã qua, mình nhận ra có một thứ bên trong mình không còn giống như trước nữa. Trước đây, mỗi lần muốn bắt đầu điều gì đó, mình luôn cần một cảm giác chắc chắn: phải hiểu hết, phải tính hết, phải thấy rõ đường đi rồi mới dám làm. Chỉ cần còn một chút lấn cấn, mình sẽ hoãn lại.

Nhưng ở những tháng cuối năm, khi nhìn lại cách mình vẫn tiếp tục sống qua từng ngày mệt mỏi, mình nhận ra mình đã khác đi lúc nào không hay. Mình vẫn còn nhiều băn khoăn, vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng cho rất nhiều chuyện, nhưng mình không còn đứng yên chờ đủ rõ ràng nữa. Có một phần trong mình đã chấp nhận việc “không biết hết” mà vẫn cho phép bản thân làm một điều gì đó với tất cả mọi thứ, mọi khả năng mình có trong tay.

Và chính từ chỗ đó, ý nghĩ về một cuốn journal cho năm 2026 bắt đầu xuất hiện: không phải như một dự án hoàn hảo phải làm cho đẹp, không phải để hô hào mà như một nơi để mình tự nhủ bản thân phải tiếp tục bước đi, dù chưa có sẵn mọi lời giải.

Có lẽ vì vậy mà, thay vì tiếp tục chỉ đứng ngoài nhìn người khác làm journal, mình chợt nghĩ: “Hay là mình cũng thử bắt đầu, với đúng những gì mình đang có?”

Journal 2026: "Nấu" một cuộc đời trong mơ từ những "nguyên liệu" sẵn có trong tay
Quyển journal dần hình thành, là bước đầu tiên của việc bắt đầu với những gì mình sẵn có.

Và rồi, mình bắt đầu. Một cuốn sổ mới, một trang giấy mới, nhưng không phải là một “dự án khủng” hay một “màn trình diễn”. Mình chỉ đơn giản là bắt đầu set up journal và planner cho năm 2026. Lần này, mình không còn xem journal như một thứ để đem ra so sánh nữa, cũng không đòi hỏi mình phải vẽ đẹp, trang trí xinh xắn. Với mình, đó đơn giản là một khoảng không riêng để “fill my own cup”, một nơi mà mọi thứ không nhất thiết phải hoàn hảo.

Khi bắt tay chuẩn bị journal cho năm 2026, mình không lập danh sách những lời hứa, không viết ra các “nghị quyết đầu năm”, cũng không cố gắng định nghĩa xem mình “phải trở thành ai”. Mình muốn cuốn journal này hiện diện trong cả những ngày dễ chịu lẫn những ngày “khó ở”: chấp nhận nét chữ lúc tròn trịa, lúc vội vã; chấp nhận những câu bỏ dở; chấp nhận cả những trang chỉ có đúng một dòng, chấp nhận cả những nét vẽ nguệch ngoạc. Mình cần một nơi mà bản thân được xuất hiện như mình đang là, không cần chỉnh sửa cho vừa với bất kỳ khuôn mẫu nào.

Năm 2026 trước mắt vẫn còn nhiều điều khó đoán. Mình không biết năm nay sẽ đưa mình đi qua những thay đổi nào và cũng không chắc ước mơ nào trong số những điều mình ấp ủ sẽ thành hiện thực. Nhưng càng trưởng thành qua năm tháng, mình càng hiểu điều đẹp nhất của một năm mới không phải là danh sách mục tiêu, mà là cảm giác hy vọng nó mang đến. Hy vọng vào những khởi đầu nhỏ, vào những trải nghiệm có ý nghĩa, và vào những điều tốt đẹp nào đó đang chờ mình đâu đó giữa 365 ngày phía trước.

Trong những buổi ngồi vẽ và trang trí những trang đầu tiên, mình nhận ra mình đã thay đổi, không phải theo kiểu “lột xác”, mà là một sự lớn lên rất âm thầm. Mỗi nét vẽ, mỗi sticker nhỏ được chọn dán lên trang giấy đều cho mình thấy rõ hơn một điều: mình không còn chờ đến khi đủ giỏi nữa. Không còn đợi tìm được cuốn sổ hoàn hảo, bộ bút xịn hay set sticker giống hệt ai đó trên YouTube. Mình cho phép mình bắt đầu với đúng những gì mình đang có.

Mà lạ thay, đó cũng là một cách sống mà mình đã và đang hướng tới: “Nấu một cuộc đời trong mơ từ những gì mình đang có” - Cooking a dream life from scratch.

Vì mình nấu ăn mỗi ngày, mình hiểu khá rõ cảm giác này: không phải bữa nào bếp nhà cũng có đầy đủ nguyên liệu như trong công thức. Lúc thì thiếu một loại rau, lúc thì không đúng loại phô mai, lúc thì phải thay thế gia vị. Dù vậy, bữa ăn vẫn ngon miệng, chỉ cần linh hoạt trong cách kết hợp.

Cuộc sống cũng vậy. Chúng ta hiếm khi có đủ mọi điều kiện “chuẩn bài” để xây nên một cuộc đời đúng như mình tưởng tượng. Nhưng mình có thể chủ động thay đổi “nguyên liệu”: những công việc quyết định gắn bó, những mối quan hệ muốn giữ lại bên mình, những thói quen muốn nuôi dài lâu. Mình cũng có thể “nêm nếm lại” lịch trình, năng lượng, và cách mình đối xử với chính mình theo thời gian.

Một cuộc đời trong mơ không rơi xuống từ trên trời. Cuộc đời không phải nhà hàng năm sao với sẵn một cuốn menu hoàn hảo. Nó giống một căn bếp nhỏ, nơi mỗi người tự học cách nấu cho đúng khẩu vị của mình. Mọi thứ được nấu từ những trải nghiệm rất thật, được nêm nếm bằng những cảm xúc mình đi qua mỗi ngày. Một cuộc sống đơn giản, được nấu chậm rãi, rồi được dọn ra cùng tất cả những háo hức vẫn còn đang chờ ở phía trước.

Cuốn journal mình đang cầm trên tay cũng mang tinh thần đó.

Journal 2026: "Nấu" một cuộc đời trong mơ từ những "nguyên liệu" sẵn có trong tay

Mình không mua sổ mới. Mình dùng lại cuốn sổ được tặng trong buổi họp mặt cựu sinh viên đại học Huflit. Mình cũng không sắm thêm bút màu xịn nào cả, chỉ lấy bộ bút lông cũ của con trai ra dùng tiếp. Trong lúc vẽ, mình mở Pinterest xem vài gợi ý, rồi tự điều chỉnh cho hợp với tay mình. Từng chút một, cuốn journal kiêm planner cho năm 2026 được hình thành.

Mình không tách ra hai cuốn riêng cho journal và planner nữa, mà gộp tất cả vào một. Khi cuốn sổ này đầy, lúc đó mình mới nghĩ đến chuyện đổi sang cuốn khác. Mình muốn cuốn sổ này ở đó cùng mình trong suốt một năm, ghi lại những điều mơ ước cho năm 2026, giữ lại những khoảnh khắc mình muốn nhớ và nằm cạnh mình mỗi lần mình ngồi xuống để sắp xếp lại kế hoạch cho bản thân.

Đâu đó giữa những trang giấy ấy, mình tin rằng mình và cuốn sổ nhỏ này sẽ cùng nhau đưa những ước mơ đang nằm trên giấy đi gần hơn với đời sống thật.

Mình cũng đăng một chiếc vlog lên Youtube. Nó là những thước ghi lại hành trình setup cuốn journal này, dù nó nhỏ, chưa hoàn hảo, nhưng là một điều mình cảm thấy có thể tự hào. Với mình, đó là một minh chứng rất nhẹ nhàng rằng: bắt đầu từ những gì đang có, từng bước nhỏ, vẫn có thể đưa mình đến gần hơn với cuộc đời mà mình mong muốn.

Nếu trên kệ sách của bạn đang có một cuốn sổ còn để trống, có lẽ đây có thể là một lời gợi ý: bạn không cần phải đủ “đồ nghề”, đủ giỏi hay đủ “aesthetic” rồi mới bắt đầu. Chỉ cần vài trang giấy, một cây bút và một chút tập trung. Phần còn lại, bạn sẽ “nấu” dần trên hành trình sống của chính mình.

Chúc bạn một năm 2026 bình yên, có đủ những quãng chậm để lắng nghe chính mình, và đủ can đảm để bắt đầu nấu lại cuộc đời theo đúng khẩu vị mà bạn mong muốn.

TPHCM, 01/01/2026

Bình luận


IMG_7719_edited.jpg

Viết để trưởng thành

Ly bén duyên với viết lách từ năm 2013. Với Ly, viết không phải để thể hiện mà là để hiểu bản thân hơn, trưởng thành hơn. Những điều Ly chia sẻ, có thể cách hành văn không tuyệt vời nhưng đó là những cảm xúc thật. Hy vọng, bạn sẽ đọc được một góc nhìn khác trong cuộc sống và đừng quên chia sẻ ý kiến cùng Ly nhé.

  • Facebook
  • LinkedIn
  • Instagram

Lời nhắn của bạn, Ly sẽ sớm hồi âm

Cảm ơn bạn đã gửi tin nhắn

© 2024 by Hai Ly

  • LinkedIn
  • Facebook
  • Instagram
bottom of page